BÁC BA NHẬN TIỀN THƯỞNG

Lại nói về việc Bác Ba và thằng Đậu nằm ngủ trên chiếc mai cá trê do đàn rùa đẩy ra từ cánh rừng, đang lênh đênh trên biển cả. Bất chợt bác thức giấc khi nghe tiếng vo ve, của những chú ong bò lổm ngổm trên má mình.

 Lại nói về việc Bác Ba và thằng Đậu nằm ngủ trên chiếc mai cá trê do đàn rùa đẩy ra từ cánh rừng, đang lênh đênh trên biển cả. Bất chợt bác thức giấc khi nghe tiếng vo ve, của những chú ong bò lổm ngổm trên má mình. Bác Ba hết hồn gọi to :

- Đậu ơi, dậy đi, hai ông cháu mình kỳ này giàu to rồi, có nghề mới rồi khỏi phải đi phát cỏ nữa !

- Thằng Đậu nghe ông nội nói lớn, hoảng hồn lồm cồm ngồi dậy. Nó nhìn quanh, trợn mắt thất kinh : Ong ở đâu mà nhiều dữ vậy hả ông nội ? Á mật nhiều quá ông nội ơi !

Bác Ba cũng hùa theo thằng Đậu :

- Ừ, bởi vậy ông mới nói kỳ này mình đổi nghề đó mậy !

- Sao lại đổi nghề, mà đổi nghề gì hả ông nội ?

- Thì nghề đi bán mật ong chứ nghề gì ! Mày không thấy hả, hai ông cháu mình mới ngủ chỉ có nửa ngày thôi mà ong đã đóng kín các khoang ghe mai cá trê rồi. Mày thấy nhiều kèo hông ? Mỗi kèo lấy hơn hai lít, tính ra cũng cở trăm lít à nghen !

- Nhưng mà làm sao lấy được mật hả ông nội ?

Bác Ba ra vẻ đắc ý :

- Có gì đâu con, một điếu thuốc ghê của ông nội thôi là chúng nó bay hết.

Nói xong, bác Ba lấy thuốc ra vấn. Bác dùng một bánh thuốc, vấn một điếu thuốc to hơn bắp tay chửa. Bác đốt lên quơ qua, quơ lại, chốc chốc kê lên miệng hít một hơi, thiệt đã. Hơn năm phút sau, bầy ong không chịu nổi cha con chồng vợ rủ nhau bay đi hết, bỏ lại  những kèo ong mọng mật. Hai ông cháu hì hục vắt đến chiều thì cả mấy khoang thuyền mai cá trê đã đầy mật.

Gió chiều thổi mạnh, đẩy hai ông cháu tạt vào tới bãi biển Rạch Giá. Vậy là trời thương, vào tới chợ lớn để bán mật ong là có giá lắm đây.  Nhưng chẳng lẽ ngồi bán lẻ từng lít một thì có nước đến tết Công gô cũng chưa hết nữa ! Phải kiếm mối bán sỉ thôi. Bác Ba nghĩ vậy, liền bảo thằng Đậu dòm chừng chiếc thuyền mật, bác đi kiếm lái. Một lát sau, bác quay lại đã có trên chục lái đến mua. Chẳng mấy chốc, một thuyền mai cá trê mật ong đã hết sạch. Bụng đói cồn cào, hai ông cháu dắt nhau lên chợ Rạch Giá mua tám tô hủ tíu ngồi ăn ngon lành.

Trong lúc ăn, Bác Ba loáng thoáng nghe được, ở đây có tên địa chủ tánh tình kỳ hoặc, giàu có lại keo kiệt, ai nói cái gì hắn cũng cho là đúng, cái gì hắn cũng tin là có. Hắn đang rao tin khắp nơi, ai nói láo mà hắn ta không tin là hắn sẽ thưởng 100 đồng bạc con cò trắng.   Bác Ba vèo thắng Đậu một cái nói nhỏ :

- Kỳ này, hai ông cháu mình có tiền nữa rồi nè Đậu ơi !

- Được hông ông nội ? Thằng Đậu kề tai hỏi nhỏ ông nội.

- Để rồi coi ông nè ! Sáng mai, mầy sẽ thấy !

Hai ông cháu về thuyền mai cá trê, ngủ một giấc tới sáng. Nhớ lại chuyện hồi hôm, hai ông cháu quyết định tìm đến nhà tên địa chủ ấy.

Một ngôi nhà tổ bố ở ngay trước mắt, hai ông cháu còn đang ngập ngừng thì có tiếng chó dữ sủa rân, người nhà của hắn ta chạy ra hỏi :

- Hai ông cháu đi đâu đây ? Ạ đi nói láo cho ông chủ nghe hả ? Thôi đi có cả trăm người rồi, có ai lấy được tiền của ông chủ đâu ! Về đi, mắc công coi chừng ổng cho người đánh 20 roi đó !

- Dạ cho qua hỏi, chẳng hay sao bị đánh vậy chú em ? Bác Ba nhỏ giọng.

- Thì cái luật là vậy, ông chủ đặt ra nếu nói láo mà ông chủ tin thì bị quánh chứ sao !

- Vậy qua phải nói làm sao cho ông chủ của chú em không tin thì được chứ gì !

- Tất nhiên, không bị quánh mà còn được thưởng nữa !

Thằng Đậu kề tai nói nhỏ với ông nội :

- Chắc được hông ông nội, cái mông ông nội xương không đó, còn cái mông con thì nhỏ quá chịu không nổi đâu nghe ông nội !

Bác Ba vẫn đắc ý :

- Mày phải tin ông nội chớ con !

Hai ông cháu theo người nhà  đến gặp mặt tên địa chủ . Hắn ta đang nằm nghe cải lương, thấy có người đến nói láo thì mừng quýnh vì hắn nghĩ rằng Bác Ba cũng như những người trước sẽ làm trò tiêu khiển cho hắn mà thôi. Hắn  lớn tiếng :

- Nè, ông định nói láo cái gì đây ?

Bác Ba vô đề ngay : “ Dạ bẩm ông. Hồi trước, cái hồi mà ba tui chưa sinh tui ra, thì tui ở chăn ong cho một nhà phú hộ nọ.  Một hôm, tui lùa bầy ong đi ăn”.

Tên địa chủ cắt ngang lời Bác Ba : “ Chuyện đó có gì đâu mà nói láo !”

- “ Dạ ông để tui kể tiếp : Dạ thưa ông, khi bầy ong đến gần một cái sông lớn, không ngờ có một con ong tách khỏi đàn bay qua bên kia sông. Mà bên kia sông, một con cọp đang trực chờ sẵn. Tui quýnh quá rồi mà không biết cách nào để cứu con ong. Tui liền nhổ một sợi tóc, một đầu tui cắm xuống đất, đầu kia tui làm đòn bẩy, bẩy tui qua đến bờ bên kia. Không ngờ, bẩy mạnh quá nên tui bị lúng xuống đất ngang ngực”.

Tên địa chủ tỏ vẻ đắc ý, nói nhỏ với Bác Ba : “ Chuyện đó cũng có thể xãy ra, không có gì là nói láo cả !”

Bác Ba nhanh miệng : Dạ chưa đến chỗ tui nói láo đâu, mời ông nghe tiếp : Lúc đó con cọp đang nhảy bổ vào con ong, con ong tránh được, một lần, hai lần rồi ….con ong gặp nguy hiểm, con cọp chụp dính con ong. Tui không biết làm sao, đành chạy về nhà lấy cái leng bứng tui lên. Nhưng không ngờ, khi tui lên khỏi mặt đất thì con ong đã bị con cọp giật chết rồi.

Tên địa chủ lại cứng rắn, vững tin : Chuyện cũng có thể xãy ra, không có gì nói láo cả.

- Dạ chưa đâu, phần hấp dẫn đang còn ở phía sau, mời ông nghe tiếp : Tui lại tiếp tục ở chăn ong cho ông chủ. Một hôm, tui lùa đàn ong đi ăn ở một cánh đồng lớn đầy hoa thơm. Bổng có một con tách khỏi bầy bay lên trời. Tui liền nhảy theo chộp được chân nó. Con ong dang cánh bay đưa tui tuốt lên trời. Ở đó, tui gặp các nàng tiên đang sàng gạo. Ông cũng biết là ở trên trời một ngày bằng một năm ở dưới trần gian. Tui ở được hơn nửa ngày, nhớ nhà quá mà không biết cách nào để xuống đất. Tui liền lấy cám gạo nắn lại thành sợi dây luộc dài để thòng xuống đất. Nhưng không mai cho tui, do không đo được khoảng cách giữa trời và đất nên nửa lưng chừng trời đã hết dây. Tui liền buông tay cho thân tui rơi đại xuống đất ! Không ngờ, tui bị rơi xuống tới âm phủ.

        Tên địa chủ vì sợ  mất phần tiền nên vẫn vững vàng từ đầu đến cuối một ý định : Chuyện đó cũng có thể xãy ra, chưa có gì là nói láo !

Bác Ba tự tin vì mình sắp gạt được tên địa chủ này rồi. Bác nói ngay : Dạ nhưng mà khi tui xuống âm phủ, tui gặp ông già ông đang chăn trâu ở dưới ấy đó !

Tên địa chủ giận xanh mặt, hét lớn : Láo, mi nói láo, cha ta là một bậc danh gia, vọng tộc, là bậc quyền quý cao sang, tại sao làm người chăn trâu được ?

Bác Ba chỉ dùng một kế mọn, đánh trúng vào lòng tự trọng của những người sỉ diện như tên địa chủ keo kiệt trong câu chuyện.

Hai ông cháu nhận xong tiền thưởng cấp tốc xuống thuyền mai cá trê, căng buồm giong thẳng về U Minh nơi Bác Ba sinh sống. Hy vọng rằng từ Bác Ba Phi, tiếp tục sẽ có những câu chuyện khác làm thú tiêu khiển cho những bác nông dân chân lấm tay bùn.

 

Tác giả: LÊ VĂN DŨNG
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 6
Hôm qua : 206
Tháng 12 : 1.850
Năm 2019 : 38.483